Tôi: "Thượng đế, con có thể hỏi ngài 1 câu được không?"
God: "Tất nhiên."
Tôi: "Ngài phải hứa là không nổi giận?"
God: "Ta hứa."
Tôi: "Tại sao Ngài lại để quá nhiều thứ tồi tệ xảy ra với con ngày hôm nay?"
God: "Chính xác là con muốn nói điều gì?"
Tôi: "Sáng nay, con dậy trễ."
God: "Phải."
Tôi: "Xe thì chết máy."
God: ......
Tôi: "Vào bữa trưa, họ làm sai món sandwith của con và con phải chờ rất lâu cho món khác."
God: "ừ... "
Tôi: "Trên đường về nhà, ngay khi con vừa bắt máy điện thoại di động thì nó hư."
God: "Ta biết."
Tôi: "Và trên tất cả mọi thứ, khi con về đến nhà, chỉ muốn thả mình vào
cái máy massage chân mới mua để thư giãn. Vậy mà nó cũng hư nốt! Mọi
thứ dường như chống đối lại con ngày hôm nay. Tại sao Ngài lại đối xử
với con như vậy!"
God: "Để ta xem, thần Chết đã ở bên cạnh
giường của con sáng nay và ta buộc phải gửi một thiên thần đến chiến đấu
để cứu lấy mạng sống của con. Ta đã để con ngủ xuyên suốt sự việc ấy."
Tôi (Ngạc nhiên): "Oh…"
GOD: "Ta đã không cho xe của con nổ máy vì có 1 tài xế đang say xỉn đợi con ở cuối con đường nếu như con đi qua."
Tôi: (xấu hổ)
God: "Người đàn ông làm sandwitch hôm nay đã bị bệnh và ta đã không
muốn con bị lây bệnh. Tất nhiên, ta cũng biết là con sẽ bị trễ việc vì
điều đó."
Tôi: ....
God: "Điện thoại của con bị hư
là tại vì người gọi con khi ấy sẽ gây ra một cuộc cãi vã không đáng có
và như thế thì rất dễ gây ra tai nạn."
Tôi (nhẹ nhàng lại): "Con hiểu…"
God: "À..còn về cái máy massage chân, nó có một điểm yếu là nó sẽ làm
ngắt toàn bộ nguồn điện trong nhà của con. Ta không nghĩ là con muốn ở
một mình ở trong bóng đêm, đúng không?"
Tôi: "Con xin lỗi, Thượng đế."
God: "Đừng xin lỗi, chỉ cần học cách tin vào Ta thôi vè tất cả điều tốt đẹp lẫn xấu."
Tôi: "Con sẽ tin Ngài."
God: "Và phải tin rằng, kế hoạch của ta dành cho con luôn luôn tốt hơn kế hoạch của con."
Tôi: "Con sẽ làm như vậy. Và con thực sự cám ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài đã làm cho con ngày hôm nay."
God: "Đừng khách sáo, con của ta. Chỉ là một trong rất nhiều ngày làm
Thượng đế thôi…và Ta thì rất thích chăm non những đứa con của mình."
bạn có suy nghĩ gì từ câu chuyện này không?
“Niềm vui thích lớn lao của Ta là được kết hợp với các linh hồn… Khi họ rước lễ, Ta tới trong tâm hồn họ... nhưng họ không để ý đến Ta. Họ dể Ta thui thủi một mình và bận bịu với những ý nghỉ riêng tư của họ."
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012
Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012
08/11/12 THỨ NĂM TUẦN 31 TN Lc 15,1-10 PHÚC CỦA KẺ CÓ TỘI
Tin Mừng Lc 15,1-10
1 Khi ấy, tất cả các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :
4 "Người
nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để
chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con
chiên bị mất ? 5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. 6 Về
đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với
tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.' 7 Vậy,
tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một
người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính
không cần phải sám hối ăn năn.
8 "Hoặc
người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại
không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được ? 9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.' 10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."
Suy niệm: Bản chất của Thiên
Chúa là tình yêu, được thể hiện nơi chính con người Chúa Giêsu. Đi tìm
những con chiên lạc đàn đã trở thành “sở trường” của Ngài. Trong suốt
những năm công khai rao giảng Tin Mừng về Nước Thiên Chúa, rất nhiều lần
Chúa đã lên tiếng bênh vực người tội lỗi trước sự dèm pha, nghi kỵ,
khinh chê rẻ rúng của các kinh sư, biệt phái và Pharisêu. Người đã cho
họ thấy được sự khác biệt giữa cái nhìn bao dung của Thiên Chúa và cái
nhìn thiển cận của con người; giữa lòng thương xót vô biên của Thiên
Chúa và sự hẹp hòi của lòng người. Qua đó, Chúa muốn họ hiểu rằng vì để
cứu loài người tội lỗi mà Thiên Chúa đã xuống thế. Nơi khác, Chúa nói: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mc 2,17b).
Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012
Từ bỏ hết (7.11.2012 – Thứ tư Tuần 31 Thường niên)
Từ bỏ hết
Lời Chúa:
Lc 14, 25-33
Một hôm, có rất
đông người cùng đi đường với Ðức Giêsu. Người quay lại bảo họ: “Ai đến với tôi
mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì
không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì
không thể làm môn đệ tôi được. Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp,
mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn
thành không? Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi
người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: ‘Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng
có sức làm cho xong việc’. Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà
trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra,
đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? Nếu không đử
sức, thì khi đối phương còn ở xa, ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà. Cũng
vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ
tôi được.”
Suy niệm:
Sống là
chấp nhận từ bỏ.
Có những điều xấu phải từ bỏ
như tật nghiện thuốc lá, ma tuý,
rượu chè, trụy lạc...
Cũng có điều tốt phải bỏ, để chọn
một điều tốt hơn:
chọn nghề, chọn trường, chọn chỗ
làm, chọn bậc sống...
Từ bỏ thường làm ta sợ và tiếc.
Bỏ chiếc giường êm để thức dậy đi
lễ sáng.
Tắt tivi vì đến giờ đọc kinh tối
gia đình.
Dành Chúa Nhật để học giáo lý và
làm việc xã hội.
Nếu từ bỏ vì yêu, ta sẽ thấy nhẹ
hơn, dễ hơn.
Người mẹ thức trắng đêm để đan nốt
chiếc áo cho con.
Người mẹ “là mẹ hơn” qua những hy
sinh vất vả.
Từ bỏ vì yêu chẳng bao giờ thiệt
thòi, mất mát.
Cuộc sống văn minh cho ta nhiều
chọn lựa.
Con người dễ chọn cái tầm thường
hơn cái cao cả,
chọn khoái lạc phù du hơn hạnh phúc
vững bền,
chọn lợi ích cho cá nhân tôi hơn là
cho tập thể.
Xem ra con người thích cái dễ dãi
hơn.
Kitô hữu
là người đã chọn theo Ðức Giêsu.
Làm môn đệ Ngài là chọn đi vào
đường hẹp, cửa hẹp.
Ngài đòi ta đặt tất cả dưới Ngài, yêu Ngài trên mọi sự,
trên những người thân yêu, trên của
cải tinh thần, vật chất,
trên mạng sống mình, trên cả hiện
tại tương lai.
Những thụ tạo trên thật đáng trân
trọng,
nhưng chúng chỉ có giá trị tương
đối
khi sánh với Ðức Giêsu, Con Thiên
Chúa làm người.
Kitô hữu là người sống từ bỏ như
Ðức Giêsu.
Ngài đã bỏ vinh quang thần linh để
làm người như ta,
đã sống và đã hiến mạng sống vì yêu
Cha và nhân loại.
Từ bỏ là đi vào cửa hẹp cùng với
Ðức Giêsu.
Phép Rửa
đã cho chúng ta trở thành môn đệ Ðức
Kitô.
Nhưng để là môn đệ đích thực của
Ngài,
chúng ta cần từ bỏ mãi cho đến khi
nhắm mắt.
Từ bỏ phải là thái độ nội tâm cần
gìn giữ luôn.
Chúng ta dễ nghiêng như tháp Pisa.
Ðiều hôm nay chưa dính bén, mai đã
thấy khó gỡ.
Ðiều đã bỏ từ lâu, nay lại bất ngờ
hấp dẫn.
Từ bỏ điều tôi có, và cứ có thêm
mỗi ngày
thật là một cuộc chiến lâu dài và
gian khổ.
Chúng ta không được nửa vời, lừng
khừng, thỏa hiệp.
Tháp đã bắt đầu xây, cuộc chiến đã
khai mào.
Không còn là lúc ngồi xuống mà tính
toán nữa.
Cần đầu tư để xây tháp, cần dồn sức
để tiến quân.
Cần từ bỏ mọi vướng víu để tiếp tục
trung tín.
Vẫn có những Kitô hữu chịu dở dang
và bại trận,
vì họ không dám sống đến cùng ơn
gọi làm môn đệ.
Từ bỏ là
cách diễn tả một tình yêu.
Khi yêu người ta vui lòng từ bỏ tất
cả.
Ước gì chúng ta vui khi gặp viên
ngọc quý là Ðức Giêsu,
dám bán tất cả để thấy mình giàu
có.
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
Xin kiếu (6.11.2012 – Thứ ba Tuần 31 Thường niên)
Xin kiếu
Lời Chúa:
Lc 14, 15-24
Khi ấy, một trong
những kẻ đồng bàn với Ðức Giêsu nói với Người: “Phúc thay ai được dự tiệc trong
Nước Thiên Chúa!” Người đáp: “Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người.
Ðến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: “Mời quý vị đến, cỗ bàn
đã sẵn.” Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: “Tôi
mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.” Người khác nói: “Tôi
mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.” Người khác nói: “Tôi mới
cưới vợ, nên không thể đến được.” Ðầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy
giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: “Mau ra các nơi công cộng
và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt
vào đây.” Ðầy tớ nói: “Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.” Ông
chủ bảo người đầy tớ: “Ra các nẻo đường, dọc theo bờ rào bờ giậu, ép người ta
vào đầy nhà cho ta. Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước
kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi.”
Suy niệm:
Bài Tin
Mừng hôm nay vẫn nằm trong bối cảnh của bữa tiệc
do một ông Pharisêu chức sắc mời
Đức Giêsu vào ngày sabát (Lc 14, 1).
Những lời Ngài nói trong bữa tiệc
đã đánh động một người cùng bàn.
Ông chia sẻ với Đức Giêsu về niềm
hạnh phúc
của người được dự tiệc trong Nước
Thiên Chúa (c. 15),
ở đó có mặt các tổ phụ và thiên hạ
từ khắp tứ phương (Lc 13, 28-29).
Chính vì thế Đức Giêsu đã muốn kể
một dụ ngôn về Nước Trời.
Nước Trời
giống như một đại tiệc do một người khoản đãi.
Ông đã mời nhiều quan khách đến dự.
Khi đến giờ đãi tiệc, ông còn sai
đầy tớ đi mời họ lần nữa.
“Mời quý vị đến, vì mọi sự đã sẵn
sàng rồi” (c. 17).
Tiếc thay lời mời ấy, đại tiệc ấy,
lại bị mọi người coi nhẹ.
Ai cũng có lý do để xin kiếu từ.
Kẻ thì kiếu vì cần phải đi xem
miếng đất mới mua (c. 18).
Kẻ thì kiếu vì phải đi kiểm tra năm
cặp bò mới tậu (c. 19).
Kẻ khác lại xin kiếu vì phải ở nhà
với người vợ mới cưới (c. 20).
Có vẻ các lý do đưa ra đều có lý
phần nào.
Nhưng thực sự chúng có phải là
những lý do chính đáng
để từ chối đại tiệc mà mình đã được
mời cách trân trọng hay không?
Vấn đề chỉ là chọn lựa.
Xem đất mới mua, xem bò mới tậu, ở
nhà với vợ mới cưới,
những điều ấy hẳn cần thiết và quan
trọng.
Nhưng có quan trọng bằng chuyện đi
dự tiệc không?
Nếu đi dự tiệc để diễn tả sự hiệp
thông của tình bạn
thì có thể hoãn các chuyện khác
không, để chọn điều có giá trị hơn?
Chúng ta
hiểu được sự nổi giận của ông chủ,
khi thấy bữa tiệc dành để khoản đãi
các khách quý lại bị đổ vỡ.
Ông thấy chính mình bị xúc phạm,
tình bạn bị coi thường.
Ông quyết định dành bữa tiệc này
cho những ai không phải là khách quý,
những người thuộc giới hạ lưu,
nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c. 21).
Và khi phòng tiệc vẫn còn chỗ
trống, ông đã khẩn khoản lôi kéo vào
cả những người ở ngoài đường hay
trong vườn nho (c. 23).
Cuối cùng, người được mời trước thì
bị loại, vì họ tự loại chính họ (c. 24).
Còn những người có vẻ không xứng
đáng lại được ngồi vào bàn.
Chẳng ai
xứng đáng được dự bàn tiệc Nước Thiên Chúa
nếu Thiên Chúa không mời.
Nhưng chẳng ai bị loại trừ khỏi bàn
tiệc cánh chung
nếu họ không cố ý từ chối lời mời
đó.
Chẳng ai có thể tự cứu mình mà
không cần đến Thiên Chúa,
nhưng con người có thể làm mình bị
trầm luân mãi mãi
chỉ vì thái độ khép kín của mình
trước ơn Chúa ban.
“Tôi xin kiếu”, đó là câu nói của
nhiều người Kitô hữu hôm nay.
Chúng ta xin kiếu một cách quá dễ
dàng,
chẳng để ý gì đến nỗi thất vọng và
đau đớn của người đãi tiệc.
Lời mời của Thiên Chúa bị từ chối
chỉ vì những chuyện không đâu.
Chuyện tất bật làm ăn, chuyện vui
chơi giải trí, chuyện mời mọc của bạn bè.
Có nhiều chuyện thấy có vẻ quan
trọng hơn, khẩn trương hơn,
đến nỗi có người bỏ tham dự thánh
lễ Chúa Nhật.
Hãy chọn Thiên Chúa và biết quý
những gì Ngài muốn ban cho ta.
Đại tiệc Thiên Chúa đã dọn sẵn rồi,
không chỉ ở đời sau, mà ngay ở đời
này.
Ngài mong ta đến để dự tiệc, hay
đúng hơn để chia sẻ một tình bạn.
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012
Đáp lễ (5.11.2012 – Thứ hai Tuần 31 Thường niên)
Lời Chúa:
Lc 14, 12-14
Khi ấy Ðức Giêsu
nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì
đừng kêu bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời
lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời
những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như
thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống
lại”.
Suy niệm:
“Bánh ít
đi, bánh quy lại” hay “Có đi có lại mới toại lòng nhau”:
đó vẫn được coi là cách cư xử bình
thường giữa người với người.
Hơn nữa ai làm như vậy còn được coi
là người biết cách xử thế.
Trong bài
Tin Mừng hôm nay,
Đức Giêsu mời ta vượt lên trên lối
cư xử đó,
không ngừng lại ở chỗ tôi cho anh,
để rồi anh cho tôi (do ut des).
Ngài dạy cho ông chủ tiệc biết nên
mời ai và không nên mời ai.
Có bốn hạng người không nên mời dự
tiệc:
bạn bè, anh em, bà con họ hàng, hay
láng giềng giàu có.
Ngài đưa ra lý do: “Kẻo họ mời lại
ông, và ông được đáp lễ” (c.12).
Hơn nữa, Ngài còn nói đến bốn hạng
người nên mời dự tiệc:
những người nghèo khó, tàn tật, què
quặt, đui mù (c.13).
Đức Giêsu khuyên nên mời những hạng
người này,
vì họ không có khả năng mời lại hay
đáp lễ (c.14).
Như thế
Đức Giêsu cho ta tiêu chuẩn để mời khách dự tiệc.
Không mời những người quen biết,
thân thích, giàu sang,
để mời những người nghèo hèn, những
kẻ chẳng được ai mời.
Qua đề nghị khó thực hiện này của
Đức Giêsu,
Ngài đụng đến một khuynh hướng tự
nhiên mà ít người để ý.
Đó là khi làm điều tốt cho ai
ta
cũng mong được hoàn trả cách này cách khác.
Có khi
mong được trả lại tương đương hay hậu hỹ hơn.
Có khi mong trả lại bằng một bia đá
ghi công hay một lời tri ân đơn giản.
Nói chung để làm một hành vi hoàn
toàn vô vị lợi là điều rất khó.
Chỉ ai thành thật đi vào lòng mình
mới thấy mình ít khi cho không.
Đức Giêsu muốn hạn chế khuynh hướng
này.
Ngài mời chúng ta ra khỏi thế giới
của những người quen biết,
không kết thân với những người giàu
có và thế lực,
để mong họ đem lại lợi nhuận hay
làm ô dù cho ta.
Ngài đưa ta đến với những người
nghèo và không có địa vị,
những người không có khả năng mời
lại hay đáp lễ.
Có khi những người đó chẳng ở đâu
xa.
Họ nằm ngay trong số bạn hữu, bà
con, anh em, hay hàng xóm.
Khi mời họ dự tiệc, trân trọng họ
như khách quý,
chúng ta làm sống lại những mối
tương quan tưởng như không còn.
Đức Giêsu
mời ta thanh luyện ý hướng của mình khi làm điều tốt,
trở nên siêu thoát và từ bỏ những
tìm kiếm tự nhiên quy về mình.
Bài Tin Mừng đơn sơ này có thể tạo
một bước ngoặt trong đời Kitô hữu.
Chúng ta sẽ được nếm một mối phúc
mới:
Phúc cho ai làm một việc tốt mà
không được ai biết đến và đáp lễ.
Họ sẽ được Thiên Chúa “đáp lễ”
trong ngày phục sinh (c. 14).
Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012
ĐIỀU RĂN ĐỨNG ĐẦU (4.11.2012 – Chúa nhật 31 Thường niên, Năm B)
ĐIỀU RĂN ĐỨNG ĐẦU
Lời Chúa:
Mc 12, 28b-34
Có một người trong
các kinh sư đã nghe Ðức Giêsu và những người thuộc nhóm Xađốc tranh luận với
nhau. Thấy Ðức Giêsu đối đáp hay, ông đến gần Người và hỏi: “Thưa Thầy, trong
mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?” Ðức Giêsu trả lời: “Ðiều răn đứng đầu là:
Nghe đây, hỡi Israel,
Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Ðức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Ðức
Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực
ngươi. Ðiều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng
có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó”. Ông kinh sư nói với Ðức Giêsu: “Thưa
Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Ðấng duy nhất, ngoài Người ra
không có Ðấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực,
và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy
lễ”. Ðức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: “Ông không còn
xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.
Suy niệm:
Ðối với một số bạn trẻ, yêu
chẳng có gì khó.
Yêu là gặp
nhau, quen nhau, nhớ nhau.
Yêu là hẹn
hò, viết thư, tặng quà sinh nhật.
Nhưng dần
dần quan niệm về tình yêu trở nên sâu xa hơn.
Các bạn
nhận ra yêu là trao hiến bản thân,
là hy sinh
chính mình để sống cho người khác.
Tình yêu
đích thực không dễ như nhiều người lầm tưởng.
Vào ngày
tận thế, chúng ta sẽ bị xét xử về tình yêu.
Một vị kinh sư tốt lành hỏi
Ðức Giêsu
về điều
răn đứng đầu trong số 613 khoản luật.
Ngài trích
Ngũ Thư để tóm lại trong hai điều răn chính:
yêu Thiên
Chúa hết lòng và yêu tha nhân như chính mình.
Tất cả lề
luật cô đọng trong một thái độ là yêu mến.
Giữ luật
mà quên yêu mến có thể dẫn đến óc nệ luật.
Giữ luật
phải trở nên phương thế để bày tỏ tình yêu.
“Yêu mến
là chu toàn lề luật” (Rm 13,10).
Thánh Augustinô phàn nàn là
mình đã yêu Chúa quá muộn.
Còn chúng
ta lại thấy mình yêu Chúa quá ít và hời hợt.
Khi nghe
Ðức Giêsu nhắc lại lời kinh của người Do Thái:
“Ngươi
phải yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi,
với trọn
cả trái tim ngươi, với trọn cả linh hồn ngươi,
với trọn
cả trí khôn ngươi, với trọn cả sức lực ngươi...”,
ta mới
thấy đòi hỏi quyết liệt của Thiên Chúa.
Ngài muốn
ta yêu Ngài bằng tất cả con người mình.
Cụm từ “với
trọn cả” được lặp lại nhiều lần
như nhắc
ta chẳng nên giữ điều gì lại.
Sống điều răn thứ nhất là
đặt Chúa lên trên hết,
là dành ưu
tiên một cho Chúa giữa những ưu tiên.
Coi Chúa
là tất cả, mãn nguyện vì có Chúa.
Dành cho
Chúa tất cả, để Chúa chiếm trọn mình.
Ðiều răn
thứ hai bắt nguồn từ điều răn thứ nhất:
yêu người
thân cận như chính mình.
Người thân
cận là mọi người chẳng trừ ai.
Chỉ trong
Chúa tôi mới có thể yêu thương đến vô cùng.
Trong
Chúa, tôi nhận ra tha nhân là anh em, con một Cha,
là hình
ảnh của Ðức Kitô đang cần tôi giúp đỡ.
Trong
Chúa, tôi cảm nhận phẩm giá đích thực của một người,
dù đó là
một thai nhi, một phạm nhân hay người mất trí.
Tình yêu
thực sự với Thiên Chúa đưa tôi về với anh em.
Tình yêu
anh em đòi tôi gặp gỡ Thiên Chúa
để múc lấy
nơi Ngài sức mạnh hầu tiếp tục hiến trao.
Ðó là nhịp
đập bình thường của trái tim người Kitô hữu,
cứ đong
đưa giữa hai tình yêu.
Hay đúng
hơn chỉ có một tình yêu:
tôi yêu
tha nhân trong Chúa và tôi yêu Chúa nơi tha nhân.
Ðức Giêsu đã sống đến cùng
hai điều răn Ngài dạy.
Ngài sống
để yêu và chết vì yêu.
Tình yêu
của Ngài là lễ toàn thiêu và hy tế.
Mỗi tối
tôi lại xét mình về tình yêu
để thấy
mình còn yêu quá ít.
Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012
Ngồi chỗ cuối (3.11.2012 – Thứ bảy Tuần 30 Thường niên)
Ngồi chỗ cuối
Lời Chúa:
Lc 14, 1.7-11
Một ngày sabát kia,
Ðức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa: họ cố dò xét
Người. Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn chỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ
dụ ngôn này: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo lỡ
có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, và rồi người đã mời cả anh
lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: “Xin ông nhường chỗ cho vị này.”
Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. Trái lại, khi anh được mời,
thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: “Xin mời ông
bạn lên trên cho.” Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn.” Vì
phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
Suy niệm:
Khi thấy
các khách dự tiệc có khuynh hướng chọn ngồi chỗ nhất,
Đức Giêsu đưa ra một lời khuyên đối
với họ (cc. 8-10).
Mới nghe những lời khuyên này,
ta có cảm tưởng đây chỉ là những
lời dạy cách ứng xử khôn khéo.
Nên chọn ngồi chỗ cuối,
vì nếu chủ tiệc sắp xếp lại chỗ
ngồi theo thứ bậc,
bạn có cơ hội được mời lên chỗ
trên.
Thà ngồi dưới rồi được đưa lên, còn
hơn ngồi trên mà bị kéo xuống.
Như thế ngồi chỗ cuối rốt cuộc chỉ
là một giả vờ,
để che dấu tham vọng muốn được ngồi
lên trên.
Ngồi chỗ cuối chỉ là để tránh một
xấu hổ, sỉ nhục,
và nhắm đến một vinh dự trước mặt
mọi người đồng bàn (cc. 9-10).
Đức Giêsu có ý khuyên dạy người ta
như thế không?
Chắc là không.
Qua dụ
ngôn đơn sơ và có thể gây hiểu lầm trên đây (c. 7),
Đức Giêsu muốn nói với khách dự
tiệc một điều quan trọng hơn nhiều.
Bài ca Magnificat đã nói đến một sự
đảo ngược lớn lao sẽ xảy ra:
Chúa dẹp tan kẻ kiêu căng, hạ bệ
người quyền thế, đuổi kẻ giàu sang,
nhưng nâng cao kẻ khiêm nhường, ban
dư đầy cho người đói (1, 51-53).
Các Mối Phúc cho và Khốn cho cũng
nói lên sự đảo ngược này.
Phúc cho người nghèo, người đói,
người khóc than.
Khốn cho người giàu, người no,
người được ca tụng (6, 20-26).
Dụ ngôn Ladarô và ông nhà giàu là
một minh họa về điều đó (16, 19-31).
Trong câu cuối của bài Tin Mừng hôm
nay,
Đức Giêsu cũng nói lên sự đảo ngược
ấy khi Nước Thiên Chúa đến.
“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống.
Còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn
lên” (c. 11).
Bị hạ xuống trong bữa tiệc, thật là
điều hổ nhục.
Nhưng bị Thiên Chúa hạ xuống trong
ngày sau hết thì kinh khủng hơn nhiều.
Nỗi hổ nhục sẽ muôn đời còn mãi.
Để thực
hành lời khuyên của Đức Giêsu cho đúng đắn,
thánh Basiliô cho ta một soi sáng
như sau:
“Chúng ta phải để cho chủ tiệc lo
chuyện xếp chỗ các khách mời.
Như thế chúng ta mới nâng đỡ lẫn
nhau trong nhẫn nhục và bác ái,
đối xử với nhau trong sự kính
trọng,
xa tránh mọi tìm kiếm hư danh và
khoe khoang.
Chúng ta không giả vờ khiêm tốn.
Bởi lẽ thích tranh chấp và cãi vã
là dấu hiệu kiêu ngạo
còn lớn hơn chuyện ngồi ghế đầu khi
phải ngồi chỉ vì vâng phục.”
Kitô hữu vẫn phải đối diện với cám
dỗ của tham vọng và quyền uy.
Ngấm ngầm hay lộ liễu, những tranh giành
ảnh hưởng vẫn xảy ra.
Trong lòng, ai cũng nghĩ mình xứng
đáng hơn người khác.
Thèm muốn vinh dự, chức tước, đã
gây bao chia rẽ trong Giáo Hội.
Chỉ mong tôi thực sự hạ mình trước
anh em tôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





