“Niềm vui thích lớn lao của Ta là được kết hợp với các linh hồn… Khi họ rước lễ, Ta tới trong tâm hồn họ... nhưng họ không để ý đến Ta. Họ dể Ta thui thủi một mình và bận bịu với những ý nghỉ riêng tư của họ."
Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012
Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012
Chúa nhật XIV thường niên năm B
" Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình"
Những
thắc mắc của những người đồng hương với Chúa Giêsu: Sao ông ta có thể
khôn ngoan và làm được những phép lạ cả thể như vậy? biểu lộ sự ngạc
nhiên về một người từ một gia đình tầm thường mà họ thường gặp. Nhưng
Phúc âm lại kết luận: Và họ vấp phạm về Ngài! khiến Chúa Giêsu đã lên
tiếng: Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương xứ sở
mình! Hành động của họ biểu lộ một tính xấu rất thông thường tận thâm
tâm con người: đó là tính kiêu căng.
Kiêu
căng vừa là tính xấu nhất phá đổ hạnh phúc nhân loại và vừa là cội rễ
tiêu diệt các nhân đức và Nước Thiên Chúa. Từ đầu Khởi Nguyên, Satan vì
kiêu căng đã bị Chúa đày xuống hỏa ngục. Tổ tông loài người vì muốn hiểu
biết bằng Thiên Chúa, nghe theo cám dỗ của Satan, nên đã chịu hình phạt
đau khổ và chết chóc hiện nay. Bất cứ nơi nào có sự hiện diện của kiêu
căng, thì ở đấy có chia rẽ, hận thù! Quỷ dữ dùng chính con người làm khổ
con người khi kích thích tính kiêu căng trong lòng họ để khoe khoang,
để chiếm đoạt và tiêu diệt. Những người đồng hương với Chúa Giêsu, vì
kiêu căng, nên đã không thể chấp nhận được sự khôn ngoan rao giảng, và
khả năng làm phép lạ chữa lành của Người! Kiêu căng đã che mắt không cho
họ thấy được bản tính và vinh quang Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu Kitô.
Thay
thế cho kiêu căng chính là đức Khiêm Nhường. Khiêm nhường thật là một
hành trình dài phấn đấu với chính mình, với thế gian và với ma quỷ. Phấn
đấu với chính mình để nhận ra những yếu đuối của mình, giúp mình biết
cậy trông vào Chúa và luôn hướng về điều thiện. Từ nhận thức yếu đuối,
sẽ dễ cảm thông, chia sẻ, chấp nhận và giúp đỡ tha nhân, nhất là luôn
biết sám hối và thờ phượng tạ ơn Chúa. Phấn đấu với thế gian để loại trừ
những thói xấu lẫn trong các việc đạo đức thường tạo ra những vinh
quang giả do ảo tưởng tự tạo gây ra. Và phấn đấu với ma quỷ để luôn biết
canh chừng không tiếp tay với chúng phá hoại nước Thiên Chúa.
Những
ai khiêm nhường thật thường có sự an bình nội tâm, có tâm tình sẵn sàng
vâng nghe và thực hành Lời Chúa và các giáo huấn của giáo hội; luôn
biết tự trọng chính đáng, nghĩa là biết nhận chân những giá trị mình có,
không khoe khoang thêm bớt sự thật và các thực tại nơi mình. Người
khiêm nhường do đó không độc tài trong các quyết định, nhưng dễ cộng tác
với tha nhân trong các công cuộc xây dựng cũng như tạo sự hài hòa giữa
các bất đồng trong mọi hoàn cảnh sống. Nhờ sống khiêm nhường, họ sẽ được
Chúa thương yêu và tha nhân kính trọng. Họ sẽ trở thành những sứ giả
của tình thương và hòa bình. Thiên Chúa sẽ thực hiện những điều cao cả
nơi những ai khiêm nhường.
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012
lời Chúa thứ tư sau Cn 13 thường niên
"Hỡi con Thiên Chúa, chuyện chúng tôi can gì đến ông? chưa tới lúc mà ông đã đến đây hành hạ chúng tôi sao?"
Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012
lời Chúa thứ hai sau Chúa Nhật XII
2.1/ Giá phải trả của việc đi theo Chúa Giêsu: Chúa Giêsu rất thực tế. Ngài nói cho các môn đệ về phần thưởng sẽ được, nhưng cũng không giấu diếm các ông về giá phải trả của việc đi theo Ngài. Điều này làm cho người muốn theo phải suy nghĩ: Nếu họ chấp nhận vinh quang qua con đường đau khổ, hãy bỏ mọi sự, vác thánh giá hàng ngày, và theo Chúa tới cùng. Nếu họ cảm thấy không theo được, hãy có can đảm từ khước từ ngay từ đầu, để đừng bỏ giữa đường và mất cả hai: đời này và đời sau. Chúa Giêsu muốn người kinh sư nhận ra ít là hai điểm:
(1) Chấp nhận tương lai bấp bênh: Nhà rao giảng Tin Mừng phải di chuyển luôn luôn, chứ không sống cố định một chỗ như phần đông con người. Khi đã hoàn tất sứ vụ ở một nơi, ông lại phải đến một nơi khác và bắt đầu làm lại từ đầu.
(2) Sống nghèo khó: Nhà rao giảng không có nhà cửa, tài sản; nhưng hoàn tòan sống theo sự quan phòng của Thiên Chúa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




